23/1/12

Mùa Đông Đan áo


Đã quyết không ... không ... được một ngày
Rồi yêu mất cả buổi chiều nay
Chiều nay bướm trắng ra nhiều quá!
Không biết là mưa hay nắng đây ?
Lâu nay tôi thấy ở lòng tôi
Như có tơ vương đến một người
Người ấy , nhưng mà tôi chả nói
Tôi đành ngậm miệng nữa mà thôi .
Tôi quen ngậm miệng với tình xưa
Tình đã sang sông đã tới bờ
Tình đã trao tôi bao oán hận
Và đem đi cả một thuyền mơ .
Mơ có năm năm đã vội tàn ,
Có nàng đan mãi áo len đen .
Có nàng áo đỏ đi qua đấy ,
Hương đượm ba ngày hương chưa tan .
Mà hương đượm mãi ở hồn tôi ,
Tôi biết là tôi yêu mất rồi !
Tôi biết từ đây tôi khổ lắm ,
Chiều nay gió lạnh đấy , nàng ơi !
Tất cả mùa đông đan áo len
Cho người cho tất cả người quen
Còn tôi người lạ , tôi người lạ ,
Có cũng nên mà không cũng nên .
Oán đã bao la, hận đã nhiều
Cớ sao tôi vẫn chả thôi yêu ?
Tôi đi mãi mãi con đường ấy
Qua lại hôm nay, sáng lại chiều .

22/1/12

Phong tục tết truyền thồng ở Việt Nam

         Tết Nguyên đán (Tết Cả) là lễ hội lớn nhất trong các lễ hội truyền thống Việt Nam từ hàng ngàn đời nay, là điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới, giữa một chu kỳ vận hành của đất trời, vạn vật cỏ cây. Tết Nguyên đán Việt Nam từ buổi "khai thiên lập địa" đã tiềm tàng những giá trị nhân văn thể hiện mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên, vũ trụ qua bốn mùa xuân-hạ-thu-đông và quan niệm "ơn trời mưa nắng phải thì" tính chất phát của người nông dân cày cấy ở Việt Nam... Tết còn là dịp để mọi người Việt Nam tưởng nhớ, tri ân tổ tiên, nguồn cội, giao cảm nhân sinh trong quan hệ đạo lý (ăn quả nhờ kẻ trồng cây) và tình nghĩa xóm làng ...
Ông Táo hay thần bếp là người mục kích sự làm ăn của mọi nhà. Theo tập tục hàng năm ông Táo phải thu xếp lên trời vào ngày 23 tháng chạp để tâu bày mọi việc dưới trần thế với Ngọc Hoàng. Bởi thế nên, trong ngày này, mọi gia đình người Việt Nam đều làm mâm cơm đạm bạc tiễn đưa "ông Táo". Ngày ông Táo về chầu trời được xem như ngày đầu tiên của Tết Nguyên đán. Sau khi tiễn đưa ông Táo người ta bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, lau chùi đồ cúng ông bà tổ tiên, treo tranh, câu đối, và cắm hoa ở những nơi trang trọng để chuẩn bị đón tết. Cùng với tranh (tranh dân gian, câu đối), hoa quả là yếu tố tinh thần cao qúi thanh khiết của người Việt Nam trong những ngày đầu xuân. Miền Bắc có hoa Ðào, miền Nam có hoa Mai, hoa Ðào, hoa Mai tượng trưng cho phước lộc đầu xuân của mọi gia đình người Việt Nam. Ngoài cành Ðào, cành Mai, mấy ngày tết người ta còn "chơi" thêm cây Quất chi chít trái vàng mọng, đặt ở phòng khách như biểu tượng cho sự sung mãn, may mắn, hạnh phúc... Tết trên bàn thờ tổ tiên của mọi gia đình, ngoài các thứ bành trái đều không thể thiếu mâm ngũ quả. Mân ngũ quả ở miền Bắc thường gồm có: nải chuối xanh, quả bưởi, quả cam (hoặc quít), hồng, quất. Còn ở miền Nam, mân ngũ quả là dừa xiêm, mãng cầu, đu đủ, xoài xanh, nhành sung hoặc một loại trái cây khác. Ngũ quả là lộc của trời, tượng trưng cho ý niệm khát khao của con người vì sự đầy đủ, sung túc. Ngày Tết, dân tộc ta có nhiều phong tục hay, đáng được gọi là thuần phong như khai bút, khai canh, hái lộc, chúc tết, du xuân, mừng thọ... Từ trẻ tới già ai ai cũng biết, sau đây là một vài phong tục đáng được duy trì phát triển.
 Tống cự nghênh tân: Cuối năm quét dọn sạch sẽ nhà cửa, sân ngõ, vứt bỏ những thứ rác rưởi, cùng làng xóm dọn dẹp nhà thờ, lau giặt, cắt tóc, may sắm quần áo mới, trang trí bàn thờ, lau chùi bàn ghế ấm chén và mọi thứ thức ăn vật dụng. Con cháu trong nhà từ phút giao thừa trở đi được nhắc nhở không được nghịch nghợm, cãi cọ nhau, không nói tục chửi bậy... anh chị, cha mẹ cũng không quở mắng, tra phạt con em, đối với ai cũng tay bắt mặt mừng, vui vẻ niềm nở, chúc nhau những điều tốt lành.
 Tục chúc Tết 
Tết Nguyên Đán là một dịp để cho mọi thành viên trong gia đình vui vầy sum họp. Đó là thời gian bày tỏ sự thương yêu thấm thiết và mong muốn cho mọi người được như ý. “Mồng một là Tết nhà cha”: sáng mùng một sau khi lễ gia tiên thì cha mẹ được mời ngồi vào ghế để cho con cháu lần lượt mừng tuổi chúc Tết. Ngày xưa họ còn được con cháu tế sống với hai lạy hai vái. Để mừng tuổi con cháu là những bao lì xì đỏ tươi làm rạng ngời ánh mắt bọn trẻ. “Mồng hai nhà mẹ”: cha mẹ và con cháu phải sang nhà ngoại để mừng tuổi chúc Tết. Cũng tuần tự những nghi thức như bên nội vậy. Sau đó thì nán lại để ăn cỗ đầu xuân nhằm thắt chặt tình cảm giữa hai gia đình. “Mồng ba Tết thầy”: sau công ơn đấng sinh thành dưỡng dục là ơn dạy dỗ của thầy cô. Đến mừng tuổi chúc Tết thầy cô là một phong tục nói lên tư cách đạo đức của một con người. Tóm lại, tục chúc
Tết là một nét văn hoá thể hiện tình cảm sâu sắc và sự quan tâm, lòng hiếu thảo trong một thứ tự phải có của sự tồn tại và phát triển của một dân tộc. Hái lộc, xông nhà, chúc tết, mừng tuổi: Ai cũng hy vọng một năm mới tài lộc dồi dào, làm ăn thịnh vượng, mạnh khoẻ, thành đạt hơn năm cũ. Nhiều nhà tự đi hái lộc ở chốn đình chùa, nơi tôn nghiêm và nhà cửa, tự xông nhà hay dặn trước người "nhẹ vía" mà mình thích đến xông nhà. Nhiều người không tin tục xông nhà nhưng cũng dè dặt, chưa dám đến nhà ai sớm, sợ trong năm mới gia đình người ta xảy ra chuyện gì không hay lại đổ tại mình "nặng vía". Chính vì vậy, sáng mùng Một lại ít khách. Sau giao thừa ca tục mong tuổi chúc Tết. Trước hết con cháu mừng tuổi ông bà cha mẹ. Ông bà cũng chuẩn bị ít tiền để mừng tuổi con cháu trong nhà và con cháu hàng xóm láng giềng, bạn bè thân thích. Lời chúc tết thường là sức khoẻ, phát tài phát lộc, những người năm cũ gặp rủi ro thì động viên nhau "tai qua nạn khỏi"hay "của đi thay người" nghĩa là trong cái hoạ cũng tìm thấy cái phúc, hướng về sự tốt lành. Nhưng nhìn chung trong những ngày đầu năm, người ta thường kiêng không nói tới điều rủi ro hoặc xấu xa. Phong tục ta ngày Tết việc biếu quà Tết, tỏ ân nghĩa tình cảm, học trò mừng tuổi thầy giáo, bệnh nhân cám ơn thầy thuốc, con rể chúc tết bố mẹ vợ... quà biếu, quà tết không nên đánh giá theo giá cả thị trường. Nhưng cũng đừng nên gò bó câu nệ sẽ hạn chế tình cảm, không có quà ngại không đến... ở nước ta, vào dịp đầu xuân thường tổ chức mừng thọ lục tuần, thất tuần, bát tuần, cửu tuần... tính theo tuổi âm lịch.
Ngày Tết ngày Xuân cũng là dịp mọi người đang rãnh rỗi, con cháu tụ tập đông vui. Cũng vào dịp đầu Xuân, người có chức tước khai ấn, học trò, sĩ phu khai bút, nhà nông khai canh, người buôn bán mở hàng lấy ngày. Sĩ, Nông, Công, Thương "Tứ dân bách nghệ" của dân tộc ta vốn cần cù, ai cũng muốn năm mới vận hội hành thông, làm ăn suông sẻ. Sau ngày mùng Một tết, dù có mải vui tết cũng chọn ngày "Khai nghề", "Làm lấy ngày".
 Nếu như mùng Một tốt thì chiều mùng Một bắt đầu. Riêng khai bút thì giao thừa xong, chọn giờ Hoàng đạo không kể mùng Một là ngày tốt hay xấu. Người thợ thủ công nếu chưa ai thuê nướn đầu năm thì cũng tự làm cho gia đình một sản phẩm, một dụng cụ gì đó. Người buôn bán, vì ai cũng chọn ngày tốt nên phiên chợ đầu xuân vẫn đông, mặc dầu người bán chỉ bán lấy lệ, người đi chợ phần lớn là đi chơi xuân.
 Cờ bạc: Ngày xưa các gia đình có nề nếp quanh năm cấm đoán con cháu không được cờ bạc rượu chè nhưng trong dịp tết, nhất là tối 28, 29, gia đình quây quần bên nồi bánh chưng thì người bố cho phép vui chơi. Tam cúc, cờ gánh, cờ nhảy, cờ tướng, kiệu, chắn, tổ tôm... ai thích trò nào chơi trò ấy. Ðến lễ khai hạ, tiễn đưa gia tiên, coi như hết Tết thì xé bộ tam cúc, thu bàn cờ tướng, cất bộ tổ tôm hoặc đốt luôn hoá vàng.
 Vì sao có tục kiêng hốt rác đổ đi trong ba ngày Tết:
Trong "Sưu thần kỳ" có chuyện người lái buôn tên là Âu Minh đi qua hồ Thanh Thảo được thuỷ thần cho một con hầu tên là Như Nguyên, đem về nhà được vài năm thì giàu to. Một hôm, nhân ngày mùng Một Tết, Âu Minh đánh nó, nó chui vào đống rác mà biến mất, từ đó nhà Âu Minh lại nghèo đi. Kể từ đó kiêng không hốt rác ngày Tết.
 Tục dựng cây nêu 
Có thể dân thành phố ít có điều kiện thấy và làm công việc này. Đi xa một chút về vùng ngoại ô bạn sẽ được tận mắt thấy và tận tai nghe nói về cổ tục này. Cây nêu ở đây là cây tre dài khoảng 2,5 – 3 mét (theo wikiped cây nêu là một cây tre cao khoảng 5–6 mét), được dựng trước sân nhà vào buổi tối trước giao thừa. Trên ngọn nêu có buộc nhiều thứ (tùy từng địa phương) như cái túi nhỏ đựng trầu cau và ống sáo, những miếng kim loại lớn nhỏ. Khi có giỏ thổi chúng chạm vào nhau và phát ra tiếng leng keng như tiếng phong linh, rất vui tai. Người ta tin rằng những vật treo ở cây nêu, cộng thêm những tiếng động của những khánh đất, là để báo hiệu cho ma quỷ biết rằng nơi đây là nhà có chủ, không được tới quấy nhiễu... Vào buổi tối, người ta treo một chiếc đèn lồng ở cây nêu để tổ tiên biết đường về nhà ăn Tết với con cháu. Vào đêm trừ tịch còn cho đốt pháo ở cây nêu để mừng năm mới tới, xua đuổi ma quỷ hoặc những điều không maỵ.
Cây nêu thường được dựng vào ngày 23 tháng chạp, là ngày Táo quân về trời chính vì từ ngày này cho tới đêm Giao thừa vắng mặt
Táo quân, ma quỷ thường nhân cơ hội này lẻn về quấy nhiễu, nên phải trồng cây nêu để trừ tà. Đến hết ngày mùng Bảy thì cây nêu được hạ xuống. Một vài năm trở lại đây thường thấy mọi người bán mía để tượng trưng thay cho cây nêu. Thấy cũng hay hay vì tết xong có thể hạ xuống.

20/1/12

10 kỷ luc guiness độc đáo nhất năm 2011


Màn "khoá môi" liên tục trong hơn 46 giờ, chiết toilet chạy nhanh nhất thế giới, gần 60 người cùng “mặc” cùng mặc chiếc quần lót siêu bự ... là những kỷ lục Guinness thú vị nhất năm qua.
 
Ông Edd China, một nhà thiết kế ở Farnborough (Anh), lập kỷ lục với chiếc toilet chạy nhanh nhất thế giới, đạt tốc độ tối đa 68km/h.

Gần 60 người cùng “mặc” chiếc quần lót lớn nhất thế giới. Kỷ lục được thiết lập ở London, Anh.
 
Aevin Dugas, 36 tuổi, ở bang New Orleans (Mỹ) được ghi danh vào sách Guinness nhờ mái tóc quăn tự nhiên lớn nhất thế giới, với chu vi của bộ tóc đạt đến 1,32m.
 
Gương mặt cười lớn nhất thế giới được tạo nên bởi 768 người tại Croatia.
 
Kỷ lục nhiều người nhất đứng trong một bong bóng xà phòng, 118 người, được thiết lập tại California, Mỹ.
 
84 người Bỉ ngồi trên xe lăn lập kỷ lục kéo một máy bay vận tải khổng lồ C130 nặng 67 tấn.
 
Cặp vợ chồng Laksana Tiranarat (trái) và Ekkachai lập kỷ lục với màn "khoá môi" dài nhất trong 46 giờ 24 phút và 09 giây tại Pattaya, phía nam Thái Lan.
 
357 cô gái đã cùng nhau lập kỷ lục Guinness cho cuộc diễu hành lớn nhất thế giới trong trang phục bikini tại bờ biển Gold Coast, Australia.
 
Kỷ lục về số người ôm cây được thiết lập tại Nepal với 879 người tham gia.
 
Chiếc áo ngực treo trên toà nhà ITV Southbank ở London (Anh) được công nhận là chiếc áo ngực lớn nhất hành tinh. Chiếc áo có vòng ngực là 31m.

14/1/12

8/1/12

Thế mới là kinh doanh


Ông bố nói chuyện với cậu con trai sắp đến tuổi lấy vợ:
- Con à, bố đã chọn cho con người vợ tương lai
- Không, con chỉ lấy người mình yêu thôi
- Nhưng vợ con là con gái của Bill Gates
- À nếu vậy thì khác...
Ông bố đi gặp ngài tổng thống Bush:
- Con trai tôi muốn làm bộ trưởng bộ quốc phòng
- Ông điên rồi, con trai ông là cái quái gì cơ chứ
- Nó là con rể của Bill Gates.
- À nếu vậy thì khác...
Rồi ông bố đến gặp ngài Bill Gates:
- Con trai tôi muốn lấy con gái ngài làm vợ
- Con gái ta chỉ lấy những kẻ xứng tầm thôi.
- Con trai tôi là bộ trưởng bộ quốc phòng đấy.
- À nếu vậy thì khác...
Người ta làm kinh doanh là như vậy đấy.

7/1/12

Gấu- Tinh Tinh- Mèo Lười


Em đã có Anh...


Em chưa bao giờ nghĩ là mình có thể thanh thản mà quên được người con trai ấy...

Em đã từng vạch ra cho mình những hoạch định tương lai với những bước rõ ràng và chắc hẳn sẽ khó thay đổi...

Em vẫn luôn tìm kiếm cho mình một người có thể khiến em cười thật tươi để em quên đi cơn đau quen thuộc...

Em hay tự hỏi liệu có ai lo lắng cho em khi bỗng dưng mình mất ngủ một đêm...

Em chẳng tin rằng trên đời này tình yêu là tất cả, làm sao nó có thể chi phối những chuyện khác được chứ...

Em luôn đặt mình lên trên hết, phải nghĩ đến mình trước nhất, rồi mới nghĩ đến người khác sau...

Em biết mình thật nóng vội, không bao giờ có đủ kiên nhẫn để làm những việc kéo dài lê thê...

Em lại còn nhếch môi cười khi người ta nói với nhau " I love you forever", tự nhủ với bản thân, làm sao mà mãi mãi được chứ, có ai biết được ngày sau thế nào...


... cho đến khi Em gặp Anh


Em đã cất quá khứ đi và ngạc nhiên vì nó ngoan ngoãn ngủ yên như thế !

Em bỏ hết những điều em đã đặt ra, lập một hướng đi mới, mạo hiểm hơn, chông gai hơn.

Em tìm thấy ở anh - một người luôn muốn em vui, dù em có bướng bỉnh và vô lý đến mức nào đi chăng nữa.

Em có được câu trả lời rằng là dù em có như thế nào, anh vẫn lo lắng quan tâm em như chính bản thân anh vậy.

Em tin rồi anh, tình yêu có thể làm cho những điều quanh em mang một màu sắc mới.

Em thấy lạ khi mà mỗi lần rong ruổi ngoài phố, bắt gặp thứ gì hay hay, em lại nghĩ ngay đến việc " A, chắc anh sẽ thích nó lắm đây !"

Em bỗng nhiên có thói quen nguyện cầu, có kiêng có lành nữa, và điều em cầu Chúa đương nhiên là những mong muốn gắn liền với anh.

Em đã đếm ngược từng ngày trong khoảng thời gian khá dài rồi. Đôi khi nhìn lại em vẫn không tin mình có thể nhẫn nại đến như thế.

Và em sẽ không nhếch môi cười khi những người yêu nhau nói rằng " I love you forever" nữa.
_ Có thể sẽ không được mãi mãi thật, nhưng em sẽ cố hướng đến điều ấy... dù biết rằng đó không phải là chuyện giản đơn.

4/1/12

Toàn dấu nặng!


Một chục chị bộ đội đội một chục hột vịt lộn bị một bọn lạ mặt chặn lại tại cột trụ điện, chục chị bộ đội sợ chạy lại gọi một chục cụ bộ đội, chục cụ bộ đội chạy lại định nện bọn lạ mặt một trận, bọn lạ mặt sợ chạy, chục cụ bộ đội rượt kịp, bọn lạ mặt bị đập nện, một bị xệ ruột, một bị xệ thận, một bị xệ mọi bộ phận. Một chuyện thật tội nghiệp !----> đọc thật mệt

3/1/12

Sống là không chờ đợi...!


  Sống là không chờ đợi....! Ai cũng biết thế....nhưng thật sự thì cuộc sống chúng ta là một chuỗi dài những chờ đợi, chuỗi dài những cuộc hẹn... Tùy theo cách suy nghĩ của mỗi người để sắp xếp thứ tự cho những chờ đợi dài đến vô tận của chính mình.

Tôi đã trải qua 21 năm của cuộc sống, nhưng quả thật chưa bao giờ tôi có thể thực hiện được mọi điều muốn của mình. Có lẽ tôi chưa là người sống tốt cuộc sống này nhỉ ? Nhưng không sao...tôi sẽ cố gắng làm tất cả những gì mà tôi có thể để có thể đem lại niềm vui và hạnh phúc cho chính tôi và cho những người xung quanh tôi. Tôi chỉ muốn nói "cuộc đời này thật đẹp biết bao".

Nhưng đôi lúc thật là khó khăn đối với tôi......Và.....

Lúc này mình đang rất muốn đi đâu đó thật xa, nơi ấy chỉ có tôi và người ấy, rất muốn lang thang blog của mọi người, muốn đi nhậu với lũ bạn, rất muốn đi công viên ... muốn rất nhiều nhiều thứ... Tất cả cũng chỉ là ước muốn của tôi.....tôi sẽ cố gắng nỗ lực để tìm lấy những khát vọng, ước mơ chủa mình .

Nhưng sống là không chờ đợi cơ mà ....?

Biết thế, có điều là bữa nay học hành nhiều quá và đôi lúc cái mình muốn đâu phải lúc nào cũng theo ý mình....Cuộc đời là vậy đó! Rốt cuộc thì mình cũng phải chờ đợi một ngày nào đó mới thực hiện được những cái muốn đó.

Sống là không chờ đợi... Vì cho dù có nhiều việc vẫn phải chờ, thì cuộc sống không phải lúc nào cũng chờ bạn. Bạn phải biết bạn đang làm gì và bạn đang đi trên con đường nào....con đường cho chính bạn!
Đúng vậy! Cuộc sống là không phải bất cứ lúc nào mình cũng có thể chờ đợi. Vì mình không thể biết ngày mai của mình sẽ ra sao, không thể biết trước điều gì sẽ đến với mình và tất cả những gì mình có! Nên mình hãy cứ sống và làm ngay những gì mình cho là có thể , mình cho là cần thiết đối với cuộc sống.

Và...các bạn có biết không?......?

Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?

Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?
Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu.

Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội tuột đi?...
Hãy làm những gì mà bạn muốn, làm những gì bạn cho là đúng.
Hãy biết nắm lấy cơ hội, đừng để phải hối tiếc bạn à !


Có lẽ đúng ? Cuộc sống vẫn thế, thời gian vẫn trôi từng ngày từng giờ. Đến khi quay đầu lại có nuối tiếc và có lúc là hối hận. Sống là không chờ đợi.