Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có một mối tình đầu thật đẹp, đa số mối tình đầu là tình dang dở, không biết có phải do câu nói “tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Trái tim bạn đã dàng trọn cho một người nhưng người đó lại không. Sao tôi cứ trông hoài một tình yêu vô vọng, em đã mãi rời xa tôi mà tôi vẫn lưu luyến một điều gì ở em vậy? Em đã nói chúng ta là bạn của nhau sẽ tốt hơn. Câu nói rất đỗi giản dị nhưng nó lại như một con dao khứa nát trái tim tôi. Chẳng lẽ tình yêu của tôi dành cho em bấy lâu nay mà chỉ nhận được hai tiếng “tình bạn” thôi sao. Tôi thấy mình như chiếc gương tan vỡ thành từng mảnh, nếu không có em ở đó chắc tôi đã ngã quỵ xuống rồi chứ không thể cố đứng vững được nữa. Tôi cố đứng ở nơi đó, chờ em đi thật xa, thật xa để rơi những giọt nước mắt. Bởi vì tôi không muốn trong mắt em tôi lại là một con người yếu đuối đến vậy phải không em.
Còn nhớ lần gặp nhau gần nhất là vào dịp lễ em về quê. Và thế là tôi cũng cố vượt qua hàng trăm cây số chỉ để gặp mặt em. Lúc về tới nơi tôi chỉ nói trong mệt mỏi “Anh đang ở gần nhà em, em ra gặp anh được không? Một lát thôi cũng được, môt lát thì anh cũng đủ vui rồi”. Tôi không phải lấy lòng thương hại của em vì tôi chỉ muốn trân trọng từng phút giây ở bên em thôi. Và điều tôi mong ước của tôi cũng đã tới, em đã ra gặp tôi. Từ xa tôi đã nhận ra dáng người quen thuộc mà chắc có lẽ cả đời này tôi lại không quên, vẫn nước da đó, mái tóc bồng bềnh trong gió đó, em vẫn như xưa, một cô gái dịu dàng, giản dị, mộc mạc dễ làm đắm say bất kì chàng trai nào. Trông thấy em, tôi vội chạy tới để cầm chắc đôi tay nhỏ nhắn đó nhưng em lại lạnh lùng giật tay lại, rồi nói tỉnh bơ “Có gì không anh? Em còn nhiều việc quan trọng lắm”. Ánh mắt tôi thoáng buồn, rồi tôi kéo tay em ra và đặt vào tay em một món quà nhỏ và giục em mở món quà đó ra. Khi em mở ra, một hộp nhạc hình trái tim vang lên những tiếng nhạc, tiếng nhạc như thổ lộ tấm lòng của tôi cho em. Tôi không biết lúc ấy em đang nghĩ gì nhưng đối với tôi, tôi đã nói hết tình cảm của tôi dành cho em. Em đứng ngắm nhìn món quà nhỏ của tôi rất lâu, nhưng em lại không nói gì rồi lẳng lặng bỏ đi.
Từ cái ngày hôm đó, ngày mà em không muốn nói chuyện với tôi dù chỉ một lời. Lúc ấy tôi không biết phải làm gì, không biết mình đã làm sai điều gì nữa, mà em mãi rời xa tôi và rồi mất hẳn.
Tôi không biết phải nói gì ngoài im lặng. Từ khi có em, tôi đã thế nào là yêu một người, nhớ nhung một người. Em đã đi vào trong cuộc sống của tôi từ khi nào tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi chỉ biết một sự thật là tôi đã yêu em rồi. Khoảng thời gian ngắn trong ngày của tôi ngoài việc học ra là tôi luôn nghĩ về em. Tôi đã bỏ hết những thú vui hằng ngày để được nói chuyện với em nhiều hơn. Tôi bày tỏ tình cảm của mình với em nhưng em đã cho tôi một vết thương và vết thương ấy chưa từng hề được lành lại. Nếu có một ai đó hỏi tôi giờ này tôi quan tâm ai nhất và nhớ ai nhiều nhất thì tôi vẫn sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng, người đó chính là em đấy. Đã bao đêm rồi tôi thức thật khuya ngồi đây chờ em, chờ nhận được một tin nhắn của ai, tôi không biết tại sao lại trông chờ em khi em đã cho tôi những vết thương như thế. Giờ đây, tôi vẫn đang chờ em trong cảm giác lo âu và buồn như mình đang dần mất đi một cái gì đó quý giá lắm. Có một phần trong tim tôi đang không thể ngủ yên được, phần trái tim mà tôi đã tặng cho em.
Trước lúc tôi yêu em, tôi là người luôn vô tư, luôn vui vẻ và không phải lo buồn gì. Cuộc sống trớ trêu lắm phải không em, điều đó chỉ tôi biết và em biết. Phải như trong cuộc sống có nhiều những cái “giá như” thì hay biết bao. Tôi sẽ quan tâm hơn, để em tin tưởng vào tôi hơn. Nhưng giờ đây, tôi chỉ có thể hỏi em đang làm gì? Em đã ăn cơm chưa? Trong đầu chỉ toàn những câu hỏi như vậy. Mỗi buổi sáng thức dậy tôi chỉ có thể nói với em “Chúc em một ngày mới tốt lành”. Cũng như buổi tối trước khi đi ngủ tôi chỉ muốn nói với em "Chúc em ngủ ngon nha".
Tôi nhớ em nhiều lắm, nhớ một chặng đường dài để đến bên em, nhớ nụ cười của em, nhớ ánh mắt khi em nhìn tôi, nhớ giọng nói, nhớ những ngày chúng ta đi dạo nơi công viên, và tôi nhớ thật nhiều cái lần đầu tiên em cho tôi nắm tay cùng đi dạo. Còn giờ đây, tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn em, nhưng như vậy với tôi cũng đã đủ lắm rồi. Em không cho tôi quan tâm em nữa, tôi không có cơ hội để quan tâm em một cách trực tiếp thì tôi sẽ gián tiếp để được lo lắng, chăm sóc cho em.
Tôi biết có chuyện gì đó mà em không muốn nói cho tôi biết nhưng tôi luôn muốn hỏi tại sao lại như thế? Chỉ cần em nhìn thẳng vào đôi mắt tôi mà em nói lại những gì mà em đã nhắn tin cho tôi. Chỉ cần em nói như thế, dù là lời gì đi nữa tôi cũng có thể chấp nhận được. Tôi chỉ cần thế mà thôi. Tôi biết em còn yêu tôi phải không em? Chỉ cần là như vậy thì tôi sẽ có thêm động lực để chờ đợi em, tôi tự nhủ với mình là như thế và tôi hét to lên “dù thế nào, trái tim anh luôn hướng về em”.
Thật dễ nuối tiếc về một điều gì đó đã mất đi nhưng sẽ rất khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...
Labels
- 23 (1)
- ca nhac (12)
- Mẹ yêu con (2)
- my photos (15)
- Tâm hồn (8)
- The Life (5)
- Thơ Nguyễn Bính (5)
- Thơ tôi thích (2)
- Thư giãn (10)
- tinh yeu (6)
- Xương Rồng (1)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm hồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm hồn. Hiển thị tất cả bài đăng
12/6/13
19/6/12
Nỗi nhớ tiếng rao kem
Những bạn nào sinh ra và lớn lên ở thành phố thì đa phần không được biết cái âm thanh đó thú vị như thế nào. Nhưng đối với những người sống ở nvùng nông thôn như tôi, âm thanh ấy đã trở thành một phần không thể thiếu được của tuổi thơ - tiếng rao của hàng kem bán rong.
Nếu ai từng được nghe thấy cái âm thanh dễ thương này thì chắc chắn cũng không thể quên được hình ảnh người bán kem miệt mài đạp xe, đằng sau chở theo một thùng kem được làm bằng gỗ, kèm theo 2 bên sườn xe là những mảnh sắt vụn, đồng nát, những túi đựng lông ngan, lông vịt, chai bia, nhựa... Và trên tay họ, luôn cầm theo một thiết bị rất đặc biệt mà chính nhờ nó mà cái thứ âm thanh kia mới được phát ra.
Thiết bị đó được thiết kế rất đơn giản. Nó gồm 2 bộ phận chính: một chiếc kèn bằng đồng dài khoảng 15 cm và một cái chai nhựa dẻo có thể là một cái lọ dầu gội đầu, một chai dầu rửa bát đã dùng hết hay bất kỳ cái gì tương tự như thế. Chiếc loa đồng được nhét vào miệng cái chai nhựa kia rồi quấn chặt lại bởi dây chun.
Đơn giản vậy đó! Khi lấy tay bóp vào cái chai nhựa, âm thanh sẽ phát ra. Thú vị hơn nữa, khi ta thả tay ra, vẫn có tiếng phát ra nhưng âm thanh thứ hai này nhỏ và dài hơn âm thanh trước đó: "Kem mút, kem mút, kem mút, kem..". Tôi không thể dùng từ nào khác phù hợp hơn các từ ấy để mô tả cái âm thanh đặc biệt đó bởi vì nếu bạn từng nghe thấy nó thì chắc chắn bạn sẽ có liên tưởng như vậy. Một sự mô tả quá chân thực! Những hàng bán rong khác, họ phải sử dụng chính giọng nói của mình để báo hiệu cho mọi người biết sự có mặt của họ. Chẳng hạn, người bán tàu pha: "Tàu phaaaaaa, tàu phaaaaaa…”; người bán dép: "Ai đổi dép đây!”; người bán muối: "Ai đổi muối đây!”... Nhưng đối với hàng kem thì người bán không phải mất công mất sức rao bằng chính tiếng nói của mình như vậy. Họ vừa đi vừa bóp cái thiết bị đó, những âm thanh đặc biệt không lẫn vào đâu được lại vang lên: "kem mút, kem mút, kem...".
Không hề có một từ ngữ nào hết, ấy vậy mà mỗi lần nghe thấy nó, hình ảnh một chiếc kem màu trắng mát lạnh lại hiện ra. Khi đưa que kem đó gần tới miệng, hơi lạnh của nó tỏa ra. Mềm mại và nhẹ nhàng, nó lan quanh vùng miệng, từ đôi môi xuống tới cằm rồi ùa qua hai bên má. Hương thơm từ sữa phảng phất luồn vào cánh mũi, len lỏi, len lỏi, chậm rãi... Hương thơm và hơi lạnh của nó tạo nên một thế gọng kìm không thể công phá, nó quyến rũ bất kỳ ai một khi đã cầm nó ở trên tay. Rồi khi ta đưa nó vào miệng, hàm răng và đôi môi ta chạm vào của nó, lưỡi áp sát vào cơ thể trắng nõn nà của nó... Vị ngọt thẩm thấu sâu vào từng tế bào lưỡi, hơi lạnh bắt đầu lan tỏa khắp hai hàm răng và đôi môi, rồi lan xuống lợi từ đó lan tỏa ra khắp khoang miệng. Một cảm giác mát lạnh, sảng khoái bao trùm y hệt như cảm giác đứng dưới một thác nước giữa một rừng cây xanh mát. Khi miệng bạn đã thư giãn thực sự bởi cái cảm giác tuyệt vời ấy, bạn sẽ nghĩ ngay đến việc cắn một miếng thật to cho đã. Đừng vội! Hãy từ từ kéo nó ra khỏi miệng. Chậm rãi, chậm rãi! Hãy để đôi môi, lưỡi của bạn được trườn trên nó, hàm răng của bạn được cọ nhẹ nhàng vào nó. Hãy nhớ, làm thật từ từ, đừng vội cho tới khi răng, môi, lưỡi của bạn không chạm vào nó nữa. Lúc đó, chiếc kem trông ướt hơn, mềm mại hơn, bóng bẩy hơn trông lại càng hấp dẫn. Hãy tiếp tục lặp lại như thế cho tới khi chiếc kem chỉ còn lại chiếc que tre đơn độc. Đó là cách thưởng thức kem tốt nhất và đó cũng là lý do tại sao nó lại có tên là kem mút. Hồi ấy, cuộc sống người dân còn nghèo, rất ít hộ gia đình có tủ lạnh nên giải nhiệt bằng kem là sự lựa chọn tuyệt vời trong mùa hè nóng bức. Cứ mỗi lần nghe thấy cái âm thanh quen thuộc đó, sự thèm muốn lại dâng lên trong mỗi đứa trẻ chúng tôi. Đứa nào có tiền thì chỉ việc chạy ra mua. Còn những đứa không có tiền mặt, thì bắt đầu lùng sục khắp nhà, khắp vườn xem có nhôm nát, sắt vụn, nhựa hỏng, chai bia thủy tinh hay lông ngan, lông vịt gì không để đem ra đổi kem. Tôi nhớ, hồi đó cứ mỗi lần nhà tôi có cúng giỗ hay công việc gì đó mà phải giết ngan, vịt thì bao giờ tôi cũng được giao nhiệm vụ cất gọn những túi lông vào một chỗ để đổi kem. Rồi nếu có uống bia, loại bia đựng trong chai thủy tinh màu xanh thì tôi cũng là người đem những vỏ chai đó đi cất giữ đầu tiên, cũng với mục đích trên. Rồi có bao nhiêu thứ đồ đạc không dùng được, bố mẹ tôi đều phân loại ra để bán cho hàng kem. Người bán kem cũng chính là người đi thu mua phế liệu. Nhờ thế mà chúng tôi tìm được người để bán những thứ không sử dụng nữa, đồng thời lại có thể mua kem ăn giải khát. Nếu hàng kem nào bán đến gần trưa mà vẫn chưa hết hàng, thì họ thường hạ giá để sớm về sum họp với gia đình. 1.000 đồng lúc này có thể mua được 6 cái kem, thậm chí là 7-8 cái. Mỗi lần có dịp đứng cạnh hàng kem, tôi lại hí hoáy nghịch ngợm cái “còi” mà phát ra âm thanh thú vị đó. Tôi cầm và bóp cho nó kêu inh ỏi. Còn cái thùng đựng kem ở đằng sau nữa chứ, hồi đó đối với tôi, nó cả là một bí ẩn lớn. Tôi đã luôn thắc mắc, bên trong cái thùng kia cấu tạo như thế nào mà lại có thể giữ được những que kem không bị tan ra thành nước. Và tôi lúc nào cũng cố nghển đầu lên xem bên trong chiếc hộp đó chứa những gì mà lại có thể làm được điều kỳ diệu như vậy. Nhưng lúc đó, chiều cao của tôi không đủ để có thể làm được điều ấy. Keeem mút, keem mút, kem mút kem.. Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, tôi cao lớn dần. Rồi một ngày, chiều cao của tôi đủ để giúp tôi có thể ngó đầu vào khám phá xem cái thùng xốp đựng kem đó có gì bí ẩn. Thật ra, cấu tạo của nó chẳng có gì đặc biệt. Nó chỉ là một cái thùng gỗ, bên trong là một lớp xốp dày. Các que kem được xếp gọn gàng vào đó, rồi được phủ một lớp báo, rồi một lớp vải để cách ly nhiệt độ trong thùng kem với nhiệt độ của môi trường bên ngoài. Với cách bảo quản như vậy, những que kem có thể đông cứng trong suốt gần 8 tiếng đồng hồ. Nhưng nếu như tôi càng cao lớn bao nhiêu, càng ngó đầu nhìn vào bên trong thùng kem đó dễ dàng bấy nhiêu thì cũng là lúc tôi không thích ăn kem nữa. Vì lý do tuổi tác chăng? Không phải vậy bởi vì hồi tôi còn nhỏ, thì từ già tới trẻ đều thích ăn kem. Lý do dễ nhận thấy nhất cho sự thay đổi ấy, tôi nghĩ chính là sự phát triển của xã hội, mức sống của người dân ngày càng được nâng cao.
Nếu như hồi đó, tivi, tủ lạnh, điện thoại, xe máy là những đồ dùng hiếm thấy xuất hiện trong các gia đình nông thôn Việt Nam thì giờ đây, hầu như gia đình nào cũng có những thứ đó. Khi thời tiết nắng nóng, chúng ta sẽ nghĩ đến ngay việc mở tủ lạnh ra để tìm thứ gì đó giải nhiệt. Có thể là hoa quả, nước chanh, sữa, nước ngọt có ga, bia, sữa chua. Và tất nhiên, chúng ta có thể mua sẵn những chiếc kem rồi để vào trong ngăn đá tủ lạnh để sẵn sàng bỏ ra thưởng thức khi cần. Mức sống của người dân được nâng cao, họ có nhiều lựa chọn hơn. Bây giờ, người ta ít ăn kem bán dong như hồi như nữa mà thay vào đó là các loại kem đắt tiền hơn. Đó có thể là kem hộp, kem ốc quế, kem que với bao nhiêu loại hương vị như đỗ xanh, dừa, chocolate, cốm, sữa...
Hàng kem bán rong giờ đây vẫn thỉnh thoảng vào làng tôi. Vẫn tiếng rao đó, vẫn cái kiểu thùng gỗ đó nhưng giá của một que kem đã là 500 đồng một chiếc. Cách đây không lâu, tôi đã mua một chiếc và ăn thử. Vẫn mùi vị ấy nhưng tôi không cảm thấy ngon như những chiếc kem tôi vẫn ăn hồi bé nữa. Hàng kem rong cùng với cái thứ âm thanh đặc biệt mà nó sớm hay muộn cũng sẽ biến mất cùng với sự đi lên của xã hội nhưng hình ảnh về nó mãi mãi không bao giờ phai mờ trong tâm trí của những đứa trẻ sinh ra và lớn lên tại vùng quê nghèo như tôi. Một tuổi thơ hồn nhiên và trong sáng.
Đơn giản vậy đó! Khi lấy tay bóp vào cái chai nhựa, âm thanh sẽ phát ra. Thú vị hơn nữa, khi ta thả tay ra, vẫn có tiếng phát ra nhưng âm thanh thứ hai này nhỏ và dài hơn âm thanh trước đó: "Kem mút, kem mút, kem mút, kem..". Tôi không thể dùng từ nào khác phù hợp hơn các từ ấy để mô tả cái âm thanh đặc biệt đó bởi vì nếu bạn từng nghe thấy nó thì chắc chắn bạn sẽ có liên tưởng như vậy. Một sự mô tả quá chân thực! Những hàng bán rong khác, họ phải sử dụng chính giọng nói của mình để báo hiệu cho mọi người biết sự có mặt của họ. Chẳng hạn, người bán tàu pha: "Tàu phaaaaaa, tàu phaaaaaa…”; người bán dép: "Ai đổi dép đây!”; người bán muối: "Ai đổi muối đây!”... Nhưng đối với hàng kem thì người bán không phải mất công mất sức rao bằng chính tiếng nói của mình như vậy. Họ vừa đi vừa bóp cái thiết bị đó, những âm thanh đặc biệt không lẫn vào đâu được lại vang lên: "kem mút, kem mút, kem...".
Không hề có một từ ngữ nào hết, ấy vậy mà mỗi lần nghe thấy nó, hình ảnh một chiếc kem màu trắng mát lạnh lại hiện ra. Khi đưa que kem đó gần tới miệng, hơi lạnh của nó tỏa ra. Mềm mại và nhẹ nhàng, nó lan quanh vùng miệng, từ đôi môi xuống tới cằm rồi ùa qua hai bên má. Hương thơm từ sữa phảng phất luồn vào cánh mũi, len lỏi, len lỏi, chậm rãi... Hương thơm và hơi lạnh của nó tạo nên một thế gọng kìm không thể công phá, nó quyến rũ bất kỳ ai một khi đã cầm nó ở trên tay. Rồi khi ta đưa nó vào miệng, hàm răng và đôi môi ta chạm vào của nó, lưỡi áp sát vào cơ thể trắng nõn nà của nó... Vị ngọt thẩm thấu sâu vào từng tế bào lưỡi, hơi lạnh bắt đầu lan tỏa khắp hai hàm răng và đôi môi, rồi lan xuống lợi từ đó lan tỏa ra khắp khoang miệng. Một cảm giác mát lạnh, sảng khoái bao trùm y hệt như cảm giác đứng dưới một thác nước giữa một rừng cây xanh mát. Khi miệng bạn đã thư giãn thực sự bởi cái cảm giác tuyệt vời ấy, bạn sẽ nghĩ ngay đến việc cắn một miếng thật to cho đã. Đừng vội! Hãy từ từ kéo nó ra khỏi miệng. Chậm rãi, chậm rãi! Hãy để đôi môi, lưỡi của bạn được trườn trên nó, hàm răng của bạn được cọ nhẹ nhàng vào nó. Hãy nhớ, làm thật từ từ, đừng vội cho tới khi răng, môi, lưỡi của bạn không chạm vào nó nữa. Lúc đó, chiếc kem trông ướt hơn, mềm mại hơn, bóng bẩy hơn trông lại càng hấp dẫn. Hãy tiếp tục lặp lại như thế cho tới khi chiếc kem chỉ còn lại chiếc que tre đơn độc. Đó là cách thưởng thức kem tốt nhất và đó cũng là lý do tại sao nó lại có tên là kem mút. Hồi ấy, cuộc sống người dân còn nghèo, rất ít hộ gia đình có tủ lạnh nên giải nhiệt bằng kem là sự lựa chọn tuyệt vời trong mùa hè nóng bức. Cứ mỗi lần nghe thấy cái âm thanh quen thuộc đó, sự thèm muốn lại dâng lên trong mỗi đứa trẻ chúng tôi. Đứa nào có tiền thì chỉ việc chạy ra mua. Còn những đứa không có tiền mặt, thì bắt đầu lùng sục khắp nhà, khắp vườn xem có nhôm nát, sắt vụn, nhựa hỏng, chai bia thủy tinh hay lông ngan, lông vịt gì không để đem ra đổi kem. Tôi nhớ, hồi đó cứ mỗi lần nhà tôi có cúng giỗ hay công việc gì đó mà phải giết ngan, vịt thì bao giờ tôi cũng được giao nhiệm vụ cất gọn những túi lông vào một chỗ để đổi kem. Rồi nếu có uống bia, loại bia đựng trong chai thủy tinh màu xanh thì tôi cũng là người đem những vỏ chai đó đi cất giữ đầu tiên, cũng với mục đích trên. Rồi có bao nhiêu thứ đồ đạc không dùng được, bố mẹ tôi đều phân loại ra để bán cho hàng kem. Người bán kem cũng chính là người đi thu mua phế liệu. Nhờ thế mà chúng tôi tìm được người để bán những thứ không sử dụng nữa, đồng thời lại có thể mua kem ăn giải khát. Nếu hàng kem nào bán đến gần trưa mà vẫn chưa hết hàng, thì họ thường hạ giá để sớm về sum họp với gia đình. 1.000 đồng lúc này có thể mua được 6 cái kem, thậm chí là 7-8 cái. Mỗi lần có dịp đứng cạnh hàng kem, tôi lại hí hoáy nghịch ngợm cái “còi” mà phát ra âm thanh thú vị đó. Tôi cầm và bóp cho nó kêu inh ỏi. Còn cái thùng đựng kem ở đằng sau nữa chứ, hồi đó đối với tôi, nó cả là một bí ẩn lớn. Tôi đã luôn thắc mắc, bên trong cái thùng kia cấu tạo như thế nào mà lại có thể giữ được những que kem không bị tan ra thành nước. Và tôi lúc nào cũng cố nghển đầu lên xem bên trong chiếc hộp đó chứa những gì mà lại có thể làm được điều kỳ diệu như vậy. Nhưng lúc đó, chiều cao của tôi không đủ để có thể làm được điều ấy. Keeem mút, keem mút, kem mút kem.. Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, tôi cao lớn dần. Rồi một ngày, chiều cao của tôi đủ để giúp tôi có thể ngó đầu vào khám phá xem cái thùng xốp đựng kem đó có gì bí ẩn. Thật ra, cấu tạo của nó chẳng có gì đặc biệt. Nó chỉ là một cái thùng gỗ, bên trong là một lớp xốp dày. Các que kem được xếp gọn gàng vào đó, rồi được phủ một lớp báo, rồi một lớp vải để cách ly nhiệt độ trong thùng kem với nhiệt độ của môi trường bên ngoài. Với cách bảo quản như vậy, những que kem có thể đông cứng trong suốt gần 8 tiếng đồng hồ. Nhưng nếu như tôi càng cao lớn bao nhiêu, càng ngó đầu nhìn vào bên trong thùng kem đó dễ dàng bấy nhiêu thì cũng là lúc tôi không thích ăn kem nữa. Vì lý do tuổi tác chăng? Không phải vậy bởi vì hồi tôi còn nhỏ, thì từ già tới trẻ đều thích ăn kem. Lý do dễ nhận thấy nhất cho sự thay đổi ấy, tôi nghĩ chính là sự phát triển của xã hội, mức sống của người dân ngày càng được nâng cao.
Nếu như hồi đó, tivi, tủ lạnh, điện thoại, xe máy là những đồ dùng hiếm thấy xuất hiện trong các gia đình nông thôn Việt Nam thì giờ đây, hầu như gia đình nào cũng có những thứ đó. Khi thời tiết nắng nóng, chúng ta sẽ nghĩ đến ngay việc mở tủ lạnh ra để tìm thứ gì đó giải nhiệt. Có thể là hoa quả, nước chanh, sữa, nước ngọt có ga, bia, sữa chua. Và tất nhiên, chúng ta có thể mua sẵn những chiếc kem rồi để vào trong ngăn đá tủ lạnh để sẵn sàng bỏ ra thưởng thức khi cần. Mức sống của người dân được nâng cao, họ có nhiều lựa chọn hơn. Bây giờ, người ta ít ăn kem bán dong như hồi như nữa mà thay vào đó là các loại kem đắt tiền hơn. Đó có thể là kem hộp, kem ốc quế, kem que với bao nhiêu loại hương vị như đỗ xanh, dừa, chocolate, cốm, sữa...
Hàng kem bán rong giờ đây vẫn thỉnh thoảng vào làng tôi. Vẫn tiếng rao đó, vẫn cái kiểu thùng gỗ đó nhưng giá của một que kem đã là 500 đồng một chiếc. Cách đây không lâu, tôi đã mua một chiếc và ăn thử. Vẫn mùi vị ấy nhưng tôi không cảm thấy ngon như những chiếc kem tôi vẫn ăn hồi bé nữa. Hàng kem rong cùng với cái thứ âm thanh đặc biệt mà nó sớm hay muộn cũng sẽ biến mất cùng với sự đi lên của xã hội nhưng hình ảnh về nó mãi mãi không bao giờ phai mờ trong tâm trí của những đứa trẻ sinh ra và lớn lên tại vùng quê nghèo như tôi. Một tuổi thơ hồn nhiên và trong sáng.
8/5/12
Kỷ niệm ngày cưới
Hum nay "tròn trịa" một năm ngày cưới của vc mình đó.
Sống với nhau một năm rùi.
NHiều thay đổi
Ngày trước mình nghĩ hôn nhân rất đơn giản: 2 người cứ yêu, cứ sống hết mình cho nhau, cùng xây dựng một gia đình , nếu 2 người thấy không hợp nhau nữa thì có thể chia tay, xây dựng một gia đình mới, vẫn liên lạc, con cái có thể v or c nuôi đều ok.
Bây giờ mình vẫn nghĩ vậy!
Nhưng hơi khác một tí tẹo. hi!
Anh xã nhà minh đáng yêu lém ( mặc dù nhiều lúc mình very angry với anh về những thứ linh tinh, về tính cách của anh, về cách anh đối xử với bạn bè, và đối xử với mình.Rùi nhiều lúc mình nghĩ không thể chấp nhận được, nhất quyết cả cuộc đời này không chấp nhận!")
Vì đáng yêu nên có lẽ mình sẽ cho anh xã nhà mình làm chồng " cả", chồng " hai" , chồng " ba" , chồng"...." hết vậy.
Bây giờ m chỉ nghĩ - Yêu anh! sẽ sống với anh và sinh cho anh những baby xinh dẹp (mình thích có 3 or 4 babies- không quá tham lam đâu nhỉ? )
-----> Một ngày hạnh phúc, vui vẻ nha Q!
Sống với nhau một năm rùi.
NHiều thay đổi
Ngày trước mình nghĩ hôn nhân rất đơn giản: 2 người cứ yêu, cứ sống hết mình cho nhau, cùng xây dựng một gia đình , nếu 2 người thấy không hợp nhau nữa thì có thể chia tay, xây dựng một gia đình mới, vẫn liên lạc, con cái có thể v or c nuôi đều ok.
Bây giờ mình vẫn nghĩ vậy!
Nhưng hơi khác một tí tẹo. hi!
Anh xã nhà minh đáng yêu lém ( mặc dù nhiều lúc mình very angry với anh về những thứ linh tinh, về tính cách của anh, về cách anh đối xử với bạn bè, và đối xử với mình.Rùi nhiều lúc mình nghĩ không thể chấp nhận được, nhất quyết cả cuộc đời này không chấp nhận!")
Vì đáng yêu nên có lẽ mình sẽ cho anh xã nhà mình làm chồng " cả", chồng " hai" , chồng " ba" , chồng"...." hết vậy.
Bây giờ m chỉ nghĩ - Yêu anh! sẽ sống với anh và sinh cho anh những baby xinh dẹp (mình thích có 3 or 4 babies- không quá tham lam đâu nhỉ? )
-----> Một ngày hạnh phúc, vui vẻ nha Q!
2/5/12
ý nghĩa từ FAMILY
Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ
xin lỗi”, tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không
nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.
Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang
nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé
làm nó ngã chúi xuống sàn nhà."Tránh ra chỗ khác”- tôi cau mày nói. Con
trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình
đã quá nóng nảy.
Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối
xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy.
Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những
bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này:
nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho
con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy
đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.
Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con
trai và quì xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa vày
con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: ”Con tìm thấy chúng ở trên cây kia.
Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông
hoa màu xanh”.
Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?
4/2/12
Khi mình là vợ chồng
Và khi mình là vợ chồng, em biết sẽ có lúc mình cãi nhau hay gặp phải sóng gió . Nhưng xin anh, hãy mạnh mẽ và đừng bao giờ hối hận vì đã chọn em- người vợ của anh. Vì em đã, đang và sẽ vun đắp cho gia đình mình.
Khi mình là vợ chồng, em muốn ngày ngày dậy hơi sớm một chút, dẫu em ngủ không đủ giấc (và có thể đi làm có lúc ngáp ngắn ngáp dài) để vợ chồng mình ăn sáng ở nhà - một bữa sáng ấm cúng đón chào một ngày mới.
Khi mình là vợ chồng, em muốn thỉnh thoảng, trong lúc công việc bộn bề, em bỗng cầm điện thoại lên, nhắn tin cho anh, hoặc sign in YM, gửi offline, hoặc Buzz anh nếu anh đang online. Chỉ là muốn nói... “Em yêu anh lắm”.
Khi mình là vợ chồng, anh sẽ đợi em dưới cửa công ty và vợ chồng mình sẽ cùng đi chợ chuẩn bị cho bữa tối. Đừng mơ rằng anh có thể đi tắm, đọc báo, xem TV hay làm những việc đại loại như thế khi em đang nấu cơm. Em sẽ lôi anh vào, dẫu cho anh vụng về đụng vào cái gì là hỏng cái đó. Cái em cần là một người chồng cùng em chia sẻ công việc gia đình hoặc đóng vai một cái radio, kể cho em những câu chuyện của anh suốt một ngày qua. Và em sẽ cười, sẽ cho anh những lời khuyên hoặc muốn anh thử món canh em nấu đã vừa chưa.
Khi mình là vợ chồng, anh sẽ phải chọn giữa rửa bát hoặc lau nhà, vì em không đủ sức làm hết như một người giúp việc. Em sẽ nghiêm khắc với anh vì các đức ông chồng được vợ chiều hay hư lắm. Khi mình là vợ chồng, em sẽ chuẩn bị quần áo cho anh đi tắm, rồi em sẽ sấy tóc khô cho anh vì em biết anh cẩu thả, sẽ để tóc ướt mà đi ngủ.
Khi mình là vợ chồng, anh sẽ không được tự ý thức khuya nữa đâu. Em sẵn sàng đét đít anh nếu anh cứ ngồi ôm lấy cái máy vi tính không chịu ngủ sớm. Em sẽ pha cho anh một cốc sữa nóng khi anh đang làm việc, sẽ nhắc khéo anh đi ngủ với lý do “ngủ một mình em sợ ma”. Thực ra em sẽ cười thầm trong bụng vì em vốn chẳng sợ gì.
Khi mình là vợ chồng, mình sẽ cùng nhau “kiểm duyệt” lại đống quần áo trong tủ mỗi khi chuyển mùa. Mình sẽ cùng nhau ướm những bộ đồ vào người và cùng quyết định xem cái gì nên thải đi để thay vào đó là những bộ mới. Em muốn những hôm gió mùa Đông Bắc, sẽ chẳng đi đâu cả anh nhỉ, sẽ là một bữa cơm nóng và những cuộc nói chuyện không biên giới hoặc em sẽ nằm trong vòng tay anh, một cái chăn nhỏ, căn phòng tối om và một bộ phim kinh dị.
Khi mình là vợ chồng, cuối tuần, mình sẽ không về nhà thăm mẹ em, cũng không về nhà thăm bố mẹ anh. Vì sao ư, vì mình sẽ đón bố mẹ, đưa các cụ đi chơi cuối tuần ở một nơi không khí trong lành. Em tin như vậy sẽ tốt cho bố mẹ già và tốt cho vợ chồng mình sau một tuần làm việc căng thẳng.
Khi mình là vợ chồng, em muốn mua cho anh, cho bố mẹ của chúng ta những gì tốt nhất. Anh biết mà, em thích mua cho những người thân yêu của mình và nhìn họ thích thú. Em vẫn muốn nhận những món quà từ anh dù là rất bé nhỏ. Vì em muốn sự bất ngờ, muốn thấy mình được yêu thương hơn bao giờ hết và quan trọng hơn, em muốn khẳng định hôn nhân không phải là kết thúc một tình yêu. Em muốn những đứa trẻ tài giỏi và mạnh mẽ như anh, thông minh và dễ thương như em.Em muốn chúng mình, không chỉ là vợ chồng mà còn là những người bạn thân.
Em muốn...
Em muốn...
Em muốn......
Và khi mình là vợ chồng, em biết sẽ có lúc mình cãi nhau hay gặp phải sóng gió . Nhưng xin anh, hãy mạnh mẽ và đừng bao giờ hối hận vì đã chọn em- người vợ của anh. Vì em đã, đang và sẽ vun đắp cho gia đình mình. Dẫu cho em là một người cầu tiến, hiếu thắng và tham vọng nơi công sở, thì về nhà, em vẫn là người vợ bé nhỏ nhưng có sức mạnh phi thường của anh. Tin em đi, đấy mới là điều quan trọng nhất!
Đó là những điều tận sâu trong suy nghĩ mà em mường tượng về cuộc sống chung của chúng ta. Lúc nào anh cũng hỏi: “Thế giờ em muốn gì?”.Em sẽ và muốn mình vẫn chăm chỉ, vẫn ham học hỏi như thế để hoàn thiện bản thân.
Khi mình là vợ chồng, em muốn ngày ngày dậy hơi sớm một chút, dẫu em ngủ không đủ giấc (và có thể đi làm có lúc ngáp ngắn ngáp dài) để vợ chồng mình ăn sáng ở nhà - một bữa sáng ấm cúng đón chào một ngày mới.
Khi mình là vợ chồng, em muốn thỉnh thoảng, trong lúc công việc bộn bề, em bỗng cầm điện thoại lên, nhắn tin cho anh, hoặc sign in YM, gửi offline, hoặc Buzz anh nếu anh đang online. Chỉ là muốn nói... “Em yêu anh lắm”.
Khi mình là vợ chồng, anh sẽ đợi em dưới cửa công ty và vợ chồng mình sẽ cùng đi chợ chuẩn bị cho bữa tối. Đừng mơ rằng anh có thể đi tắm, đọc báo, xem TV hay làm những việc đại loại như thế khi em đang nấu cơm. Em sẽ lôi anh vào, dẫu cho anh vụng về đụng vào cái gì là hỏng cái đó. Cái em cần là một người chồng cùng em chia sẻ công việc gia đình hoặc đóng vai một cái radio, kể cho em những câu chuyện của anh suốt một ngày qua. Và em sẽ cười, sẽ cho anh những lời khuyên hoặc muốn anh thử món canh em nấu đã vừa chưa.
Khi mình là vợ chồng, anh sẽ phải chọn giữa rửa bát hoặc lau nhà, vì em không đủ sức làm hết như một người giúp việc. Em sẽ nghiêm khắc với anh vì các đức ông chồng được vợ chiều hay hư lắm. Khi mình là vợ chồng, em sẽ chuẩn bị quần áo cho anh đi tắm, rồi em sẽ sấy tóc khô cho anh vì em biết anh cẩu thả, sẽ để tóc ướt mà đi ngủ.
Khi mình là vợ chồng, anh sẽ không được tự ý thức khuya nữa đâu. Em sẵn sàng đét đít anh nếu anh cứ ngồi ôm lấy cái máy vi tính không chịu ngủ sớm. Em sẽ pha cho anh một cốc sữa nóng khi anh đang làm việc, sẽ nhắc khéo anh đi ngủ với lý do “ngủ một mình em sợ ma”. Thực ra em sẽ cười thầm trong bụng vì em vốn chẳng sợ gì.
Khi mình là vợ chồng, mình sẽ cùng nhau “kiểm duyệt” lại đống quần áo trong tủ mỗi khi chuyển mùa. Mình sẽ cùng nhau ướm những bộ đồ vào người và cùng quyết định xem cái gì nên thải đi để thay vào đó là những bộ mới. Em muốn những hôm gió mùa Đông Bắc, sẽ chẳng đi đâu cả anh nhỉ, sẽ là một bữa cơm nóng và những cuộc nói chuyện không biên giới hoặc em sẽ nằm trong vòng tay anh, một cái chăn nhỏ, căn phòng tối om và một bộ phim kinh dị.
Khi mình là vợ chồng, cuối tuần, mình sẽ không về nhà thăm mẹ em, cũng không về nhà thăm bố mẹ anh. Vì sao ư, vì mình sẽ đón bố mẹ, đưa các cụ đi chơi cuối tuần ở một nơi không khí trong lành. Em tin như vậy sẽ tốt cho bố mẹ già và tốt cho vợ chồng mình sau một tuần làm việc căng thẳng.
Khi mình là vợ chồng, em muốn mua cho anh, cho bố mẹ của chúng ta những gì tốt nhất. Anh biết mà, em thích mua cho những người thân yêu của mình và nhìn họ thích thú. Em vẫn muốn nhận những món quà từ anh dù là rất bé nhỏ. Vì em muốn sự bất ngờ, muốn thấy mình được yêu thương hơn bao giờ hết và quan trọng hơn, em muốn khẳng định hôn nhân không phải là kết thúc một tình yêu. Em muốn những đứa trẻ tài giỏi và mạnh mẽ như anh, thông minh và dễ thương như em.Em muốn chúng mình, không chỉ là vợ chồng mà còn là những người bạn thân.
Em muốn...
Em muốn...
Em muốn......
Và khi mình là vợ chồng, em biết sẽ có lúc mình cãi nhau hay gặp phải sóng gió . Nhưng xin anh, hãy mạnh mẽ và đừng bao giờ hối hận vì đã chọn em- người vợ của anh. Vì em đã, đang và sẽ vun đắp cho gia đình mình. Dẫu cho em là một người cầu tiến, hiếu thắng và tham vọng nơi công sở, thì về nhà, em vẫn là người vợ bé nhỏ nhưng có sức mạnh phi thường của anh. Tin em đi, đấy mới là điều quan trọng nhất!
Đó là những điều tận sâu trong suy nghĩ mà em mường tượng về cuộc sống chung của chúng ta. Lúc nào anh cũng hỏi: “Thế giờ em muốn gì?”.Em sẽ và muốn mình vẫn chăm chỉ, vẫn ham học hỏi như thế để hoàn thiện bản thân.
7/1/12
Em đã có Anh...
Em chưa bao giờ nghĩ là mình có thể thanh thản mà quên được
người con trai ấy...
Em đã từng vạch ra cho mình những hoạch định tương lai với
những bước rõ ràng và chắc hẳn sẽ khó thay đổi...
Em vẫn luôn tìm kiếm cho mình một người có thể khiến em cười
thật tươi để em quên đi cơn đau quen thuộc...
Em hay tự hỏi liệu có ai lo lắng cho em khi bỗng dưng mình
mất ngủ một đêm...
Em chẳng tin rằng trên đời này tình yêu là tất cả, làm sao
nó có thể chi phối những chuyện khác được chứ...
Em luôn đặt mình lên trên hết, phải nghĩ đến mình trước
nhất, rồi mới nghĩ đến người khác sau...
Em biết mình thật nóng vội, không bao giờ có đủ kiên nhẫn để
làm những việc kéo dài lê thê...
Em lại còn nhếch môi cười khi người ta nói với nhau " I
love you forever", tự nhủ với bản thân, làm sao mà mãi mãi được chứ, có ai
biết được ngày sau thế nào...
... cho đến khi Em gặp Anh
Em đã cất quá khứ đi và ngạc nhiên vì nó ngoan ngoãn ngủ yên
như thế !
Em bỏ hết những điều em đã đặt ra, lập một hướng đi mới, mạo
hiểm hơn, chông gai hơn.
Em tìm thấy ở anh - một người luôn muốn em vui, dù em có
bướng bỉnh và vô lý đến mức nào đi chăng nữa.
Em có được câu trả lời rằng là dù em có như thế nào, anh vẫn
lo lắng quan tâm em như chính bản thân anh vậy.
Em tin rồi anh, tình yêu có thể làm cho những điều quanh em
mang một màu sắc mới.
Em thấy lạ khi mà mỗi lần rong ruổi ngoài phố, bắt gặp thứ
gì hay hay, em lại nghĩ ngay đến việc " A, chắc anh sẽ thích nó lắm đây
!"
Em bỗng nhiên có thói quen nguyện cầu, có kiêng có lành nữa,
và điều em cầu Chúa đương nhiên là những mong muốn gắn liền với anh.
Em đã đếm ngược từng ngày trong khoảng thời gian khá dài
rồi. Đôi khi nhìn lại em vẫn không tin mình có thể nhẫn nại đến như thế.
Và em sẽ không nhếch môi cười khi những người yêu nhau nói
rằng " I love you forever" nữa.
_ Có thể sẽ không được mãi mãi thật, nhưng em sẽ cố hướng
đến điều ấy... dù biết rằng đó không phải là chuyện giản đơn.
3/1/12
Sống là không chờ đợi...!
Sống là không chờ đợi....! Ai cũng biết thế....nhưng thật sự
thì cuộc sống chúng ta là một chuỗi dài những chờ đợi, chuỗi dài những cuộc
hẹn... Tùy theo cách suy nghĩ của mỗi người để sắp xếp thứ tự cho những chờ đợi
dài đến vô tận của chính mình.
Tôi đã trải qua 21 năm của cuộc sống, nhưng quả thật chưa
bao giờ tôi có thể thực hiện được mọi điều muốn của mình. Có lẽ tôi chưa là
người sống tốt cuộc sống này nhỉ ? Nhưng không sao...tôi sẽ cố gắng làm tất cả
những gì mà tôi có thể để có thể đem lại niềm vui và hạnh phúc cho chính tôi và
cho những người xung quanh tôi. Tôi chỉ muốn nói "cuộc đời này thật đẹp
biết bao".
Nhưng đôi lúc thật là khó khăn đối với tôi......Và.....
Lúc này mình đang rất muốn đi đâu đó thật xa, nơi ấy chỉ có
tôi và người ấy, rất muốn lang thang blog của mọi người, muốn đi nhậu với lũ
bạn, rất muốn đi công viên ... muốn rất nhiều nhiều thứ... Tất cả cũng chỉ là
ước muốn của tôi.....tôi sẽ cố gắng nỗ lực để tìm lấy những khát vọng, ước mơ
chủa mình .
Nhưng sống là không chờ đợi cơ mà ....?
Biết thế, có điều là bữa nay học hành nhiều quá và đôi lúc
cái mình muốn đâu phải lúc nào cũng theo ý mình....Cuộc đời là vậy đó! Rốt cuộc
thì mình cũng phải chờ đợi một ngày nào đó mới thực hiện được những cái muốn
đó.
Sống là không chờ đợi... Vì cho dù có nhiều việc vẫn phải
chờ, thì cuộc sống không phải lúc nào cũng chờ bạn. Bạn phải biết bạn đang làm
gì và bạn đang đi trên con đường nào....con đường cho chính bạn!
Đúng vậy! Cuộc sống là không phải bất cứ lúc nào mình cũng
có thể chờ đợi. Vì mình không thể biết ngày mai của mình sẽ ra sao, không thể
biết trước điều gì sẽ đến với mình và tất cả những gì mình có! Nên mình hãy cứ
sống và làm ngay những gì mình cho là có thể , mình cho là cần thiết đối với
cuộc sống.
Và...các bạn có biết không?......?
Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một
người bạn?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?
Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?
Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ
đợi đến bao lâu.
Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội tuột đi?...
Hãy làm những gì mà bạn muốn, làm những gì bạn cho là đúng.
Hãy biết nắm lấy cơ hội, đừng để phải hối tiếc bạn à !
Có lẽ đúng ? Cuộc sống vẫn thế, thời gian vẫn trôi từng ngày
từng giờ. Đến khi quay đầu lại có nuối tiếc và có lúc là hối hận. Sống là không
chờ đợi.
23/11/11
Cuộc đời vốn dĩ chỉ là một giấc mơ mà thôi
Cuộc đời dài bao lâu hả tôi?
30 năm, 50 năm, 70 năm rồi sẽ qua thôi nhanh như gió thoảng. Kẻ xấu, người hiền, giỏi giang, dốt nát, cô bé khiến tôi ngẩn ngơ một chiều trên phố, ông lão tóc bạc trắng chơi nhạc buổi chiều công viên, nào ai ở lại. Kẻ nghèo khó, kẻ sang giàu, ai chẳng trở về dưới mảnh đất sâu?
Trái đất này tồn tại đã bao lâu? Lớp lớp người đi qua hàng triệu triệu năm trước khi tôi ở đó. Bao nhiêu người rồi, bao nhiêu số phận rồi, bao nhiêu khuôn mặt chẳng lặp lại chìm vào quên lãng? Và ngày vẫn trôi, đêm vẫn trôi. Sáng sáng mặt trời dạo khúc ca bình minh chói lọi, đêm đêm trăng vàng khẽ hát ru điệu ấp ủ những vì sao. Có ai biết tôi đã sinh ra không? Có ai biết tôi đang khóc đang cười? Có ai biết vì sao tôi vẫn mở đôi mắt nhìn đời sớm mai thức dậy? Ôi, đêm vẫn trôi và ngày vẫn trôi.
Đã nhiều lần tôi tự hỏi chính tôi. Sẽ là gì đây nếu chẳng phải loài người, chẳng đứng giữa Địa cầu hạt bụi. Tôi sẽ là ai? Trước khi tôi cất tiếng chào đời tôi là ai? Và mai sau khi tôi muôn đời im lặng tôi là ai? Lẽ nào chỉ có bóng tối vô thức vô hình. Như một con sông tối tăm dài vô tận, bỗng lóe lên một chút ánh sáng của 70 năm tôi đang trải qua đây, rồi lại trở về vô tận tối tăm? Làm sao tôi biết được. Lẽ nào những suy nghĩ này, tâm hồn này, kí ức này, hơi thở này, chỉ là một khoảnh khắc trong cái chớp mắt của thời gian. Vậy thôi sao? Và sẽ lại giống như tỉ tỉ người từng sinh ra và mất đi, quên lãng, lãng quên.
Cuộc đời dài bao lâu hả tôi?
20 năm đầu qua mất rồi. Dẫu biết rằng mỗi ngày có thể là ngày tiếp theo, hoặc là ngày cuối cùng tôi sống. Chẳng có gì ngoài hiện tại, hiện tại dấu yêu. Tiếc thay đầu óc tôi nhỏ bé chẳng giữ được gì nhiều. Mọi thứ cứ thế trôi qua kẽ tay. Cát ơi đừng trôi nữa, cát vẫn trôi. Nước ơi, đừng trôi nữa, nước vẫn trôi. Gió ơi xin lặng im, gió ngần ngại chối từ. Những gì tôi có đẹp lắm chứ. Tháng ngày tôi đặt dấu chân qua. Làm sao giữ được đây? Những ngày mưa sẽ qua, những đêm Đông gió lạnh sẽ qua, mùa Xuân cũng qua. Chú ve sầu say cung đàn ca hát, rồi cũng để lại lớp vỏ lạnh lẽo dưới gốc cây vàng mùa Thu lá rụng. Đâu có thứ gì sót lại. Ước gì cuộc sống này trở thành một cô gái để tôi ôm lấy trong vòng tay, để tôi vuốt ve mái tóc dịu hiền, áp mặt nàng vào bên ngực trái. Tôi yêu nàng biết bao, giữ nàng trong khoảnh khắc, vì ngày mai nàng lại ra đi.
Và những con người là cuộc sống của tôi. Lẽ vì sao mỗi đêm tôi đều gửi những lời nguyện cầu cho bạn yên giấc. Bạn đã sẻ chia cùng tôi những năm tháng cuộc đời này, quí bạn biết bao, yêu bạn biết bao. Giây phút ngọt ngào khi ai đó gọi tên tôi trên phố, ai đó mỉm cười tạm biệt, ai đó chia sẻ niềm vui nỗi buồn, ai đó giận hờn, ai đó thích tôi, ai đó ghét tôi, ai đó nhớ tôi, ai đó sẽ quên tôi. Cảm ơn. Và cảm ơn. Thân xác này có là gì đâu, đẹp xấu chẳng là gì, một khuôn mặt con người ai chẳng có. Chỉ có tâm hồn bất diệt. Hãy nhìn tôi đi nhé, hãy gọi tôi đi nhé, nếu bạn cần. Làm sao, làm sao tôi có thể trả hết món nợ đã vay tạo hóa, may mắn biết bao nhiêu, để được gặp bạn trong 70 năm ngắn ngủi này. Xin hãy nhớ đến tôi. Xin hãy nhớ đến tôi. Xin hãy nhớ đến tôi.
Tôi muốn mình luôn tiếc nuối. Tôi muốn mình luôn sợ hãi. Tôi muốn mỗi năm, mỗi tháng, mỗi ngày, mỗi giờ mỗi phút mỗi giây tôi sống là mỗi giây mỗi phút mỗi giờ, mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm yêu thương dào dạt. Chiếc đồng hồ kia ơi cứ gõ, kệ mi đấy. Ta cứ lang thang trên những con đường đầy hoa, qua những mặt hồ ngày mưa trắng xóa, ta làm những gì ta muốn làm. Ta sẽ nắm tay những người ta yêu mến, chúc ngủ ngon đến họ, nói những lời yêu thương đến họ. Ta sẽ thêm vào cuốn album của riêng ta những khoảnh khắc hạnh phúc, những nụ cười, mọi thứ ta có. Để rồi mai…
Để rồi mai…
Để rồi mai…
Tôi sẽ hát một bài ca tạm biệt. Hẹn gặp lại nhau ở một đồng cỏ xanh đầy nắng.
Cuộc đời chỉ là một giấc mơ. Chèo thuyền đi bạn. Chèo thuyền đi bạn. Đời chỉ là một giấc mơ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

